Em an lạc trú ở trong đất trời

Em về phố hạ rong chơi
lả lướt áo lụa mắt ngời son 

Mười lăm năm mộng chửa tròn 
Người trong lữ thứ vẫn còn ngẩn ngơ
Từ em kết hạt bồ đề
Lòng hoan hỷ giữa đôi bờ sắc-không 

Mặc cho mắt biếc má phấn
Em an lạc trú ở trong đất trời

Phỉ phong xin tạ ơn đời
Mười lăn năm cũ ra người hôm nay 

Vô thường chẳng ngại si mê
Bởi chưng cũng một niệm này mà ra

Ấy là phố thị phù hoa
hoặc một cõi giang hà biếc xanh 

Này em vui lúc về thành
Hạ nghiêng nghiêng sót một nhành thiên hương
Mình không chung một con đường 
Mà tâm lãng đãng như dường ban đầu 
Trăm năm chẳng có đợi
Nhớ nhau làm bộ làm tịch nhạt phèo thế thôi

Hạ vàng phố vắng mây trôi
Dáng ngà bước nhỏ giữa đời thiết tha 

Vàng hoa dưới gót son qua...